Subscribe:
Được tạo bởi Blogger.

Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

Nam sinh đại diện Việt Nam dự diễn đàn Lãnh đạo trẻ toàn cầu

Vượt qua hơn 2.000 ứng viên để trở thành quán quân cuộc thi Hùng biện tiếng Anh quốc tế - EF Challenge, Trần Duy Kiên sau đó trở thành đại diện duy nhất của Việt Nam tham dự diễn đàn Lãnh đạo trẻ toàn cầu tại New York (Mỹ).
Dáng người cao ráo, khuôn mặt sáng, miệng hay cười với chiếc răng khểnh, Trần Duy Kiên (17 tuổi, THPT chuyên Vĩnh Phúc, tỉnh Vĩnh Phúc) còn thu hút mọi người bởi vẻ tự tin và bảng thành tích đáng nể. 3 năm học phổ thông, em đạt giải Nhất tỉnh cuộc thi Học sinh giỏi tiếng Anh; giải Nhất toàn quốc 2 cuộc thi tiếng Anh qua mạng; Olympic Tài năng tiếng Anh toàn quốc OTE năm 2014-2015; giải Ba quốc gia học sinh giỏi môn tiếng Anh.
Đặc biệt, tháng 8 vừa qua Trần Duy Kiên trở thành đại diện duy nhất của Việt Nam tham dự diễn đàn Lãnh đạo trẻ toàn cầu tại New York (Mỹ). Đây là phần thưởng em có được nhờ chiến thắng 2.000 đối thủ trong cuộc thi hùng biện tiếng Anh EF Challenge do Tổ chức giáo dục quốc tế EF (Education First) phối hợp với các Sở Giáo dục và Đào tạo tổ chức.
nam-sinh-dai-dien-viet-nam-du-dien-dan-lanh-dao-tre-toan-cau
Trần Duy Kiên (lớp 12A8 chuyên Anh, THPT chuyên Vĩnh Phúc tỉnh Vĩnh Phúc) là đại diện duy nhất của Việt Nam tham dự diễn đàn Lãnh đạo trẻ toàn cầu tại New York (Mỹ). Ảnh: Quỳnh Trang.
Trở về Việt Nam sau 2 tuần chu du trên đất Mỹ, Duy Kiên cười tươi: "Cảm giác rất tuyệt vời". Em đã được gặp gỡ và trải nghiệm nhiều điều thú vị cùng 24 bạn trẻ tài năng đến từ 17 quốc gia khác như: Italy, Nga, Mexico… "Chúng em được nói chuyện với những nhân vật đến từ Liên Hợp Quốc, Quỹ phát triển của Mỹ, Nhật; được giảng dạy các kỹ năng lắng nghe, lãnh đạo, sáng tạo… và làm một dự án riêng về vấn đề cấp bách trong xã hội. Ngoài thời gian ấy là những chuyến du lịch khám phá địa điểm nổi tiếng của New York", Kiên chia sẻ.
Nam sinh tâm sự, dự án em thực hiện ở diễn đàn Lãnh đạo trẻ liên quan đến nâng cao văn hóa đọc cho người Việt Nam. Chàng "mọt sách" này đã rất trăn trở khi nghe được thông tin bình quân một người Việt chỉ đọc 0,8 cuốn sách.
"Đây là một thực trạng đáng báo động", em nói và bảo sẽ triển khai các hội sách ở trường cấp 3 của mình để nâng cao văn hóa đọc cho mọi người. Các học sinh, giáo viên trong trường sẽ mang những cuốn sách họ yêu thích đến trao đổi, giới thiệu cho nhau. Kiên cũng kỳ vọng thực hiện được giờ đọc sách gia đình, mỗi ngày các thành viên dành 30 phút đến một giờ quây quần đọc sách để vừa cải thiện mối quan hệ trong gia đình, vừa giúp nâng cao hiểu biết.
nam-sinh-dai-dien-viet-nam-du-dien-dan-lanh-dao-tre-toan-cau-1
Trần Duy Kiên (bên phải) sau buổi thuyết trình cá nhân tại diễn đàn Lãnh đạo trẻ toàn cầu EF. Ảnh: NVCC.
Điều đặc biệt khác em có được từ chuyến đi Mỹ 2 tuần là những người bạn tốt và hiểu ra giá trị thực sự của sự lãnh đạo không phải "chỉ tay 5 ngón" sai bảo mà cần đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu, cảm thông và dẫn dắt họ từ bên trong. Chàng chủ tịch câu lạc bộ tiếng Anh của trường chuyên Vĩnh Phúc, kiêm phó bí thư chi đoàn lớp 12A8 chuyên Anh kỳ vọng, với kiến thức học được sẽ giúp em trở thành một lãnh đạo tốt.
Có bố là viên chức, mẹ làm kinh doanh, cả hai đều chỉ biết nói "Hello", nhưng từ bé Trần Duy Kiên đã cho thấy năng lực học ngoại ngữ rất tốt. Em không học thêm ở trung tâm mà cứ nghe nhạc, xem phim, đọc truyện tiếng Anh theo sở thích rồi dần dần tiến bộ. Kiên tâm sự, chưa bao giờ coi ngoại ngữ là môn học để phải gặp áp lực. Với em, tiếng Anh là thứ giúp mở ra thế giới để biết nhiều, quen rộng và tiếp cận được bao điều mình yêu thích.
"Đọc được cái gì thú vị liên quan đến tiếng Anh là Kiên quên hết mọi thứ, có khi đang ngồi trong giờ lại đeo tai nghe hoặc không ghi bài. Lúc đó thầy cô bực mình lắm, nhưng không giận lâu được bởi biết học trò đang quá đam mê và em ấy chỉ cười một chút là thầy cô lại xuôi lòng", giáo viên chủ nhiệm lớp cấp 3 Phạm Mai Hương chia sẻ về cậu học trò răng khểnh.
nam-sinh-dai-dien-viet-nam-du-dien-dan-lanh-dao-tre-toan-cau-2
Ước mơ của Duy Kiên là du học về ngành truyền thông hoặc giáo dục, sau đó trở lại Việt Nam để cống hiến cho nước nhà. Ảnh: NVCC.
Theo cô Hương, Trần Duy Kiên ở trường rất được giáo viên, bạn bè quý mến và là thần tượng của nhiều học sinh khóa dưới bởi học giỏi, đẹp trai, ngoan ngoãn, nhiệt tình. Tổng kết các môn học của em luôn đạt tầm 9 phẩy, riêng tiếng Anh xấp xỉ 10. Kiên thường xuyên giúp đỡ bạn bè học tập, hoàn thành xuất sắc các công việc đoàn, hội được giao cho. "Năm ngoái thi vượt cấp ở kỳ học sinh giỏi quốc gia, Kiên đã đạt giải Ba. Tôi tin rằng, năm nay em ấy sẽ có thành tích tốt hơn nữa", giáo viên chủ nhiệm nói.
Mẹ của Kiên, chị Nguyễn Thị Hương chia sẻ, con trai có ý thức tự giác trong học tập. Ngoài thời gian cho bài vở, cậu quý tử - con một của gia đình vẫn chịu khó giúp mẹ nấu nướng, dọn nhà.
Hiện Kiên tập trung ôn đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia môn tiếng Anh và nuôi hy vọng du học để mở mang tri thức rồi về phục vụ quê hương.

Học y sẽ chẳng bao giờ có ngày nghỉ

"Tôi học đại học Y khoa 6 năm liên tục không có ngày nghỉ kể cả dịp hè và Tết, học chuyên khoa 2 năm, nghiên cứu sinh 5 năm, sau đó mới gọi là bắt đầu hành nghề", TS.BS Đỗ Hoàng Dương đã chia sẻ về quá trình học làm bác sĩ.

Năm nay tôi đã tốt nghiệp đại học y khoa 20 năm, sắp đến một mùa tuyển sinh vào đại học, rất nhiều học sinh phổ thông, rất nhiều bậc cha mẹ có mơ ước học và làm thầy thuốc, tôi xin chia sẻ một vài suy nghĩ từ trải nghiệm cá nhân của mình trên con đường học ngành y và hành nghề y.
Mẹ tôi kể, khi tôi được 3 tháng tuổi, bị tiêu chảy cấp nặng, bệnh viện huyện chuyển đi Hà Nội, gia đình không có điều kiện, bố mẹ đưa tôi về nhà lúc nửa đêm. Bố đã đến gõ cửa ông lang Tiến trong vùng, ông không quản ngại đêm tối, đến xem mạch cho tôi và cùng bố đi đào cây thuốc giữa đêm khuya. Tôi sống được nhờ những bát thuốc của ông lang Tiến và các thìa cơm nhai mớm của bố mẹ.
Năm tôi học lớp 6, mẹ ốm nặng, các khớp sưng vù, không đi lại được, tôi đã cùng bố xách một bao tải chè xuống Hà Nội bán ở bến Nứa, sau đó tìm địa chỉ một ông thầy thuốc ở phố Nguyễn Khắc Nhu để kể bệnh và lấy thuốc cho mẹ. Ông thầy thuốc đó đã cho thuốc chữa khỏi bệnh mẹ tôi, ông hiền từ, ân cần khiến tôi rất ngưỡng mộ. Lần khác, năm tôi học lớp 8, bố ốm nặng, phải nhập viện. Tôi lên thăm, được chứng kiến các bác sĩ chữa khỏi bệnh cho bố, tôi rất khâm phục và biết ơn họ.
Mặc dù tôi say mê học vật lý, mơ ước trở thành nhà nghiên cứu vật lý, nhưng từ những kỷ niệm kể trên, khi thi đại học tôi quyết tâm chuyển sang thi khối B và bắt đầu nghiệp Y từ đó.
Chắc những ai từng được nhận bằng bác sĩ đều cảm thấy đó là quá trình thật sự không dễ dàng chút nào. Thời gian học rất dài, tôi học đại học Y khoa 6 năm liên tục không có ngày nghỉ kể cả dịp hè và Tết, học chuyên khoa 2 năm, nghiên cứu sinh 5 năm, sau đó mới gọi là bắt đầu hành nghề.
Số bài học quá nhiều, chắc những người thông minh hơn tôi có thể học ít, còn tôi, tôi thấy các bài học cứ dài dằng dặc, toàn chữ là chữ, các cuốn sách giáo khoa dày hàng nghìn trang, các hình vẽ giải phẫu quá phức tạp, các tên thuốc thì rất giống nhau, các cây thuốc vô cùng dễ lẫn, các chất có trong cơ thể thì không thể nhớ hết nổi… Tôi rất sợ trượt, vì trượt là mất học bổng, là về địa phương và không bao giờ được học nữa, thế là cứ mài mông suốt ngày trên giảng đường, thư viện.
Học y khoa là học đi đôi với thực hành, thực tập, kiến tập, hai năm đầu chỉ học lý thuyết thôi (đã thấy già người rồi), đến năm thứ 2 bắt đầu đi học bệnh viện thực tập và kéo dài cho đến lúc ra trường.
Các môn học cơ sở như giải phẫu, mô học, vi sinh y học, sinh hóa, sinh lý học, dược lý học, sinh lý bệnh học, phôi thai học, giải phẫu bệnh học, sinh học, lý sinh y học... là cứ học lý thuyết sáng, chiều lại lên phòng thí nghiệm triền miên, không ngừng nghỉ. Ai chỉ cần nghỉ một buổi là rất nguy hiểm, vì mỗi bài thực tập, nhà trường phải tốn nhiều hóa chất, động vật, bệnh phẩm, nhân viên chuẩn bị… rất tốn kém, rất khó tổ chức một buổi khác chỉ cho một sinh viên thực tập, cho nên ốm nhẹ cũng phải đi. Học các môn này cực kỳ quan trọng vì là cơ sở để hiểu về con người, về bệnh con người, thiếu nó không bao giờ trở thành bác sĩ!
Đến học các môn chuyên lâm sàng, nghĩa là các môn chữa bệnh, học rất thú vị, nhưng rất khó và tốn nhiều công sức. Cứ buổi sáng phải đi học tại phòng bệnh, đi theo các anh chị, bác sĩ, nhân viên điều dưỡng để học cách khám, cách tập chẩn đoán bệnh, ai mà không học sẽ không bao giờ trở thành thầy thuốc.
Đã đi học lâm sàng ở bệnh viện là phải trực đêm, cứ 5 ngày hoặc 6 ngày sẽ phải trực bệnh viện một ngày, có tuần trực hai buổi, đã trực là thức suốt đêm. Muốn học được lâm sàng tốt, phải có bệnh nhân và phải có thầy thuốc giỏi, thiếu một trong hai thuộc tính trên, không thể học lâm sàng tốt được.
Trong việc học lâm sàng, có nhiều bước mà sinh viên phải vượt qua từ chỗ hiểu đến chỗ làm được gồm có: Phải học thuộc lòng thủ thuật, phẫu thuật mình sẽ làm, ví dụ tiêm thì phải học lý thuyết tiêm thật thuộc; phải tập tiêm trên các chất liệu nhân tạo để cho thạo các động tác; phải nhìn xem các bác sĩ bậc thầy tiêm thật nhiều lần. Đứng xem không được hỏi, vì lúc đó các bậc thầy đang tập trung cho kết quả thủ thuật. Xem nhiều lần sẽ ghi nhớ hình ảnh vào trong đầu.
Phải làm sao cho các thầy biết là mình biết, thật khó đấy, một lớp 50 sinh viên, ông thầy không thể biết hết, cho nên phải là sinh viên nổi trội, chăm chỉ, hiểu bài khi thầy truy bài. Khi đã tin tưởng, các thầy sẽ chỉ cho bí quyết từng động tác để thực hiện chính xác. Nếu may mắn sẽ được thầy cho phép làm dưới sự giám sát của thầy và sự ủng hộ của bệnh nhân. Sau vài lần giám sát thấy học trò làm tốt, không sơ suất, các sinh viên ưu tú sẽ được giao những công việc nho nhỏ. Dần dần như vậy, sinh viên mới tích lũy được kỹ năng thực hiện các kỹ thuật y khoa.
Còn những sinh viên không được làm thì sẽ chỉ là bác sĩ chữa bệnh trên giấy thôi, trên bệnh nhân thật, không thể thành công, không ai dám giao tính mạng cho các thầy thuốc chỉ mới biết lý thuyết.
Sau nhiều năm thực hiện các kỹ thuật y khoa như trên, các thầy thuốc tiếp tục phải đúc rút kinh nghiệm, đọc sách cập nhật, tham khảo đồng nghiệp, ghi nhận phản hồi từ bệnh nhân, tất cả những điều đó mới kết tinh thành kỹ năng thầy thuốc. Trong quá trình xây dựng hình thành kỹ năng y khoa, sự thông minh chỉ là một loại phương tiện thôi, còn đam mê, sự chặt chẽ trong tư duy, cẩn trọng trong động tác và đức tính chăm chỉ mới là quyết định.